Cuối vụ rét mùa xuân, chúng tôi có dịp về làng Xuân Lai, Gia Bình, Bắc Ninh. Người ta vẫn nhắc về nơi này là một làng nghề hiếm hoi còn giữ được tinh hoa của nghề thủ công tre trúc hun khói – thứ nghề đã lặng lẽ tồn tại qua hàng trăm năm. Dẫu làng mạc đã phát triển cùng nhiều nghề công nghiệp mới, nhưng ở Xuân Lai, chúng tôi vẫn cảm nhận được tinh thần gìn giữ và làm nghề thật nghiêm túc. Ấn tượng đầu tiên là mùi khói tre trúc thoang thoảng – nét độc đáo có lẽ chỉ tre trúc ở Xuân Lai mới có, len lỏi từ xưởng hun trúc tới tận chân ruộng bãi bờ.
Bên khóm trúc mọc cạnh con mương, những cô thợ ngâm mình dưới ao cọ rửa từng thân trúc. Đây là khâu sơ chế tre trúc trước khi vào các công đoạn tiếp theo. Cái rét cuối mùa khiến chúng tôi suýt xoa, còn các cô thì vẫn lặng lẽ tập trung cho công việc. Trong xưởng hun, lửa đỏ bập bùng, những bàn tay thoăn thoắt uốn tre, hun trúc, uốn nắn những dáng hình mới.
Ngôi làng yên ả tưởng chừng nghe được tiếng bụi tre cọ mình vào gió. Một cảm giác thân thuộc ùa về, như thể nơi này vốn đã dành sẵn một chỗ cho AN. Và rồi từ chính làng quê ấy, cảm hứng cho AN Thuận An bắt đầu thành hình.
Đúng là trăm nghe không bằng một thấy, những ấn tượng ấy đã nhen nhóm trong lòng chúng tôi một mong muốn – phải làm điều gì đó. Vừa gìn giữ được nét tinh hoa của làng nghề xưa, nhưng cũng cần một cách kể mới, gần gũi hơn với nhịp sống hôm nay.
Từ những suy tư ấy, chúng tôi mạnh dạn đưa tre trúc đến một nơi xa hơn – khu đô thị trẻ tại phố Thuận An, Trâu Quỳ, Gia Lâm. Một không gian mới, một nhịp sống khác, nhưng vẫn là mạch nguồn cũ chảy từ làng nghề.
Ngày 27.03.2025, chúng mình đã kịp sửa soạn từng góc nhỏ, bắt đầu đón bạn tới chơi và kể câu chuyện của AN Thuận AN tại Trâu Quỳ, Gia Lâm.
Từ tinh thần bền bỉ của tre trúc—mềm mại mà vững chãi, không gian AN Thuận An gìn giữ sự thô mộc của làng nghề, để tre trúc không chỉ là vật dụng, mà còn là câu chuyện của đất, của người, của ký ức hòa vào nhịp sống phố thị. Từng lớp mái, góc bàn, chiếc ghế đều giữ nguyên tinh thần bền bỉ, giản dị ấy nhưng khi kết hợp cùng ánh sáng, màu sắc và bố cục hiện đại lại mang đến một không gian mới, tĩnh lặng nhưng không trầm lắng, đương đại mà vẫn ấm áp.
Không chỉ dừng lại ở đó, chúng tôi muốn “pha” thêm một chút tinh thần AN – đại diện cho những người trẻ, yêu cái đẹp và không ngừng tìm tòi, sáng tạo từ chất liệu tre trúc cùng câu chuyện làng nghề. Và chúng tôi dùng đó làm chất liệu mùa hè, thanh mát, dịu dàng và mang dáng hình của Kinh Bắc.
Trúc Xinh xưa nay đã có trong làn điệu Quan họ, bén rễ nơi làng nghề trăm năm, nay được xuất hiện trong một phiên bản mới, “pha" thêm hương Ô Long chát nhẹ, vị kem mềm mượt, thanh mát. Rồi cứ thế mà thành hình, thành vị.
Một thức trà thanh vị, nhẹ nhàng mà có dấu ấn riêng, như chính hình ảnh cây trúc mềm mại nhưng vững chãi.
Hè đang về trên từng tán lá, hành trình khám phá làng nghề vẫn chưa dừng lại. Mời bạn thưởng thức Trúc Xinh và tiếp tục theo dõi những câu chuyện văn hóa cùng AN nhé!